Chào mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam (Phần 1)

Nguyễn Thị Thanh Hữu ...

1_01

                                                            Nguyễn Thị Thanh Hữu

                                                             Viết tặng cô giáo Trần  Thị Minh Tâm,

                                                             nguyên giáo viên Trường TH Trần Quốc Toản

Tuổi thơ ta chỉ một lần đi qua

Suốt đời không trở lại

Nhưng suốt đời nhớ mãi . . .

Tuổi thơ đi qua không một lần trở lại. Cái trở lại với chúng ta hôm nay phải chăng là kỉ niệm tuổi thơ. Kỉ niệm tuổi thơ đựng đầy ngăn cặp, kỉ niệm vọt tràn ra ngoài, kỉ niệm theo ta suốt cả cuộc đời. Kỉ niệm nào vui? Kỉ niệm nào buồn? Hẳn tất cả sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm khảm của mỗi người. Kỉ niệm thuộc về quá khứ. Với tôi, có một kỉ niệm đã trên 30 năm trôi qua, nhưng mỗi năm cứ đến dịp kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam, nó lại trở về trong tôi.

Đã là học sinh ai cũng biết ngày 20 tháng 11 là ngày gì, mỗi người thể hiện tình cảm gì đối với thầy cô giáo. Tôi cũng là học sinh. Mỗi năm cứ đến ngày 20 tháng 11, tôi cũng hoà vào dòng người tập nập đến thăm thầy cô giáo và kỉ niệm của mùa 20 tháng 11 năm tôi học lớp ba sẽ không bao giờ lãng quên trong tôi. Năm ấy, cô giáo dạy chúng tôi là cô giáo Tâm. Chúng tôi rất yêu kính cô. Chúng tôi hẹn nhau chiều ngày 20 tập trung tại trường rồi cùng nhau đến nhà thăm cô (hồi đó chúng tôi học tại Cơ sở 2 của Trường PTCS Trần Quốc Toản, bây giờ địa điểm đó là trụ sở Cơ quan công an Phường Phước Hoà). Tôi được phân công chuẩn bị một bó hoa để tặng cô (hồi đó, chúng tôi không có tiền để mua hoa mà chỉ là tự tìm kiếm hoa để tặng cô, sở dĩ tôi được phân công chuẩn bị hoa vì nhà tôi ở gần trường, phía sau trường là cánh đồng có rất nhiều hoa đồng nội). Cả ngày hôm trước, tôi theo anh trai loanh quanh khắp cánh đồng sau trường và cuối cùng cũng tìm được một bó hoa đủ sắc màu. Cẩn thận hơn, mẹ tôi dùng một mảnh giấy màu bao quanh bó hoa và cắt đính bên ngoài một chiếc nơ thật xinh. Tôi hớn hở cầm bó hoa đến trường rất sớm. Chúng tôi đợi nhau đến mãi khoảng hai giờ chiều các bạn mới tập trung đông đủ và bắt đầu hành quân đến nhà cô. Có lẽ với đa số chúng tôi lúc đó, đây là lần đâù tiên chúng tôi đi với lớp như vậy nên ai cũng háo hức, vui mừng. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện và rồi cột số 20 kia rồi, chúng tôi đã đến trước cổng nhà cô (nhà cô ở trên đường Phan Châu Trinh, chúng tôi không biết số nhà mà chỉ biết là trước nhà cô có cột số 20). Cả bọn im lặng và đi vào nhà. Bạn lớp trưởng rón rén vào trước, tôi cầm bó hoa lò dò theo sau. Trong nhà im vắng, hầu như lúc này tất cả các cặp mắt đều đổ dồn vào trong nhà, đảo quanh mọi nơi mong nhìn thấy cô. Từ trong nhà, một chị lớn hớn chúng tôi vài tuổi bước ra và cho biết cô vừa chở cu Trường (con trai cô) về nhà ngoại. Cả bọn buồn xo. Thế rồi bạn lớp trưởng nói những lời chúc mừng cô, nhờ chị nhắn lại, tôi cầm bó hoa để trên bàn. Chúng tôi chào chị rồi quay ra, trong lòng không ai vui. Đi vài bước bỗng một bạn nói to: “Chúng mình đến nhà ngoại cô đi!”. Cả bọn chựng lại. “Nhưng mà biết nhà ngoại cô ở đâu?” - ai đó cất tiếng hỏi. Tôi nhanh chân chạy ngược lại hỏi chị trong nhà cô về đường đến nhà ngoại, có vài bạn nữa cùng chạy theo tôi. Và chúng tôi thống nhất tiếp tục hành quân tìm nhà mẹ cô. Lại thêm một ý kiến phải mua gì cho cu Trường (cu Trường là con trai đầu lòng của cô và thỉnh thoảng cô có dẫn cu Trường đến lớp nên chúng tôi cũng rất quý nó). “Cu Trường khoái chè lắm”, “Thế thì mua cho nó đùm chè đi”, “Nhưng tiền đâu mà mua?”. Cả bọn hội ý và cuối cùng có một bạn có tiền cho mượn và thống nhất về lớp chung tiền lại trả cho bạn, còn thừa sẽ mua bánh tráng dừa bà Ưng ăn chung.  Thế là chúng tôi tiếp thêm quân mới “bạn chè”.

Chiều bỗng chùng xuống hắn, bấy giờ có lẽ cũng gần 5 giờ chiều, nhìn mặt bạn náo bạn nấy bơ phờ, mệt mỏi, mà đường đến nhà ngoại cô vẫn còn thăm thẳm (con đường đất đỏ nào đấy mà chị chỉ nhưng chúng tôi - những đứa trẻ gần như lần đầu tiên đi ra đường - tìm mãi chưa ra). “Các bạn ơi, chúng mình đi lạc rồi”. “Thôi, về thôi, mai còn phải đi học.”. “Mẹ mình không cho đi về trễ, về không thì mình bị mẹ đánh mất.”. Cả bọn dừng lại bên đường, dưới một tán cây rộng, đứa đứng đứa ngồi, tất cả im lặng. Bạn lớp trưởng lên tiếng: “Thôi, chiều rồi, chúng mình về thôi”. “Còn đùm chè” -Hùng, người được phân công cầm đùm chè hô lớn. Cả bọn cưòi ồ. “Sao bây giờ”. “Để cho Hùng đem về nhà ăn đi”. “Thôi, chúng mình cùng ăn đi.” “Nhưng mà làm sao ăn được”. “Hay là mình sẽ cắn đáy bao và mỗi bạn sẽ mút một tí”. “Ừ được đấy, khát nước quá các bạn ơi.”. Mỗi bạn một ý kiến và hai ý kiến cuối cùng được đồng ý vì có lẽ hợp với tất cả mọi người lúc này. Hùng là người ăn chè đầu tiên, lần lượt từng bạn một. Đến lượt tôi, vừa cầm đùm chè từ tay bạn chuyền qua, bỗng Hùng la lớn: “Ê, các bạn ơi, ai giống cô mình kìa!”. “Đúng, đúng cô mình rồi và có cả cu Trường nữa.”. Thế là cả bọn nhao về phía cô. Riêng tôi vừa đi vừa loay hoay giấu đùm chè, vứt thì tiếc mà giữ thì cô hỏi nói làm sao? Cảm giác như mình có lỗi vì ăn mất đùm chè của cu Trường nên lúc này tôi thấy rất xấu hổ. Tôi đang phân vân thì cô quay nhìn tôi và hỏi: “Em làm sao thế?” Em bị mệt à? Lại đây cô xem nào?”.... “Thưa cô ....”. Tôi vừa ấp a ấp úng vừa chậm rãi đi lại, cả bọn lớp tôi cười ầm lên vì nhìn thấy đùm chè sau lưng tôi. Tôi hốt hoảng, đánh rơi đùm chè xuống đất, cả bọn lại cười và cô giáo cũng cười. Cô động viên tôi và hỏi chuyện cả bọn. Cô nhìn từng đứa một, ánh mắt cô dịu dàng thân thương làm sao, rồi mắt cô bỗng chớp liên tục, rồi cô dùng khăn chậm mắt. Không biết nét mặt ngây ngô pha chút mệt mỏi của lũ chúng tôi hay vì niềm vui nào đã len lén chui vào làm mắt cô cay? Chơi với cô một lúc, cô giục chúng tôi về kẻo ba mẹ lo. Chúng tôi chào cô ra về. Cô bảo chúng tôi đi trước, Cả bọn nghe lời cô. Đi được một đoạn, như có ai mách bảo, tôi ngoái đầu nhìn lại. Cô vẫn còn đứng đó dõi mắt nhìn theo . . . nhìn theo . . . và mắt tôi lúc này như tinh hơn mọi hôm khi nhận ra rằng mắt cô đỏ hoe . . .

Kỉ niệm ngây ngô đó đã và sẽ mãi theo tôi suốt cả cuộc đời. Đó là kỉ niệm vui và đáng yêu. Mỗi mùa 20 tháng 11 về, tôi lại nhớ về cô và kỉ niệm của ngày hôm đó. Bây giờ, kỉ niệm ấy lại càng hiển hiện trong tôi và càng có ý nghĩa với tôi hơn khi tôi đã là đồng nghiệp của cô.

11_500

   2

                                        Kính tặng các thầy cô đã nghỉ hưu

                                        Trường Tiểu học Trần Quốc Toản

                        Tuổi trẻ ai cũng có một thời

                        Suốt đời không trở lại

                        Nhưng suốt đời nhớ mãi

                        Những năm tháng đã qua.

 

                        Năm tháng qua đi, người không hề nuối tiếc

                        Bởi vì người đã sống trọn nghĩa với nghề

                        Một chữ tận tâm chưa nói hết lòng thầy

                        Thêm chữ tận tình vẫn còn thấy thiếu.

                       

                        Một đời thanh bạch với nghề

                        Thầy về để lại trăm bề nhớ thương.

                                                                         Nguyễn Thị Thanh Hữu

 12

3_01

Có ai biết làm nghề nhà giáo

Ngày từng ngày trên bục giảng thân thương

Nửa đời người tóc ngả màu sương

Vẫn vun đắp cho cây đời xanh tốt.

 

Vui biết mấy khi đàn em ngoan ngoãn

Biết trọng thầy nghĩa nặng tình sâu.

Biết vươn lên lập lấy công đầu.

Nhiều điểm giỏi cùng bạn bè vươn tới.

 

Cũng có lúc âm thầm ai hiểu nổi

Những học trò nghịch phá chưa ngoan

Làm thầy nhiều lúc tâm trạng bất an.

Viên phấn trắng nhạt nhòa theo năm tháng

 

Rồi mai đây khi đàn chim vỗ cánh

Người lái đò đứng lại bến sông quê

Mỗi năm qua mỗi chuyến đò tiễn biệt

Và một đời bên bể học mênh mông. 

                                          Trần Thị An

 13_500

 4

Sinh ra và lớn lên trong gia đình nhà giáo, có lẽ vậy ngay từ nhỏ đã hình thành trong tôi một tâm hồn yêu trẻ. Nhìn những ánh mắt ngây thơ,  những nụ cười hồn nhiên như những giọt sương mai chưa vướng bụi trần, tôi mơ ước mình sẽ là người đi gieo hạt cho những mầm non tương lai, chắp cánh cho đàn em đến được chân trời mơ ước.

 Và cổng trường sư phạm rộng mở, tôi hân hoan bước vào để trang bị cho mình những hành trang quý báu để thực hiện ước mơ thời thơ ấu. Biển học vô bờ, tôi thấy mình bé nhỏ giữa đại dương kiến thức mênh mông, tôi lao vào học tập để không phụ công sinh thành, dưỡng dục của ba mẹ, người thân và lòng tin yêu của thầy cô, bạn bè những mong sau này sẽ vững vàng hơn trên con đường đã chọn. Rồi con thuyền học của tôi cũng đã đến bến bờ mong đợi.

Với nhũng kiến thức đã được tích lũy trong nhà trường, cộng với sự quan tâm của lãnh đạo ngành giáo dục, tôi được phân công về dạy tại trường tiểu học Trần Quốc Toản, ngôi trường mang tên người anh hùng nhỏ tuổi nhưng chí lớn. Ngôi trường có bề dày thành tích và một đội ngũ giáo viên giỏi, giàu kinh nghiệm. Thật hạnh phúc khi được tác nghiệp trong ngôi trường như vậy. Đây là cơ hội lớn để thể hiện mình nhưng cũng chính là thách thức rất lớn đối với một giáo viên trẻ mới vào nghề, trong lòng ngổn ngang cảm xúc trào dâng.

Thời gian trôi qua mỗi ngày, mỗi tháng của từng niên học, tôi hăng say và nổ lực hết mình trong từng bài giảng. Mỗi lớp đàn em ra trường để tiếp tục vào năm học mới, nhìn thấy các em ngày một trưởng thành, tôi kỳ vọng rất nhiều ở các em một ngày mai tươi sáng.

Tôi lớn lên theo tầm vóc của ngôi trường, trường tôi bây giờ đã là trường chuẩn quốc gia. Thật tự hào và cũng thật xứng đáng với những nổ lực phấn đấu vươn lên của Ban giám hiệu và hội đồng sư phạm nhà trường trong những năm qua. Lớp lớp học sinh tốt nghiệp từ ngôi trường này tiếp tục là những cánh chim đầu đàn ở các bậc học tiếp theo càng minh chứng một điều là trường tôi đã chọn hướng đi đúng đắn.

Kể từ ngày đầu tiên bước vào cuộc đời làm cô giáo đến nay thấm thoắt đã mười sáu mùa hoa phượng nở. Quãng thời gian không dài nhưng đầy ắp những tình cảm, những kỉ niệm vui buồn. Cuộc đời nhiều đổi thay nhưng tình yêu dành cho các em học sinh, dành cho trường, cho lớp và niềm say mê nghề nghiệp trong tôi thì càng ngày càng sâu đậm.

Mỗi năm cứ đến ngày nhà giáo ViệtNamtrong tôi luôn có cảm giác sống lại những kỉ niệm với những ngày đầu mới bước chân vào nghề. Những dòng tâm sự, những thiệp chúc mừng của các em học sinh thân yêu từ các nơi gửi về mang đến cho tôi niềm vui khôn tả. Thật không có hạnh phúc nào lớn hơn khi ta mang lại hạnh phúc cho mọi người. Được nhìn thấy các em với nét mặt hân hoan mỗi buổi sáng đến trường, những lời chào tạm biệt pha chút bịn rịn khi chia tay bạn bè, cô giáo, những nhọc nhằn về công việc chợt tan biến mất mà chỉ đọng lại trong tôi một niềm hạnh phúc vô bờ. 

Như vậy là ước mơ thời thơ ấu của mình đã được toại nguyện, tôi sẽ cống hiến trọn đời cho lớp em thơ, cho sự nghiệp trồng người mà mình đã chọn, để xứng đáng với tình thương yêu của các em và niềm tin tưởng của bạn bè đồng nghiệp. 

                                                                                      Nguyễn Thi Tâm Khánh

14

                                       5

                                         Hôm nay tôi trở lại trường

                                   Bạn xưa, lớp cũ, tình thương vẫn đầy

                                         Nhìn đàn em trẻ thơ ngây

                                   Tình yêu nghề nghiệp càng say trăm lần

                                         Màu xanh đồng phục đầy sân

                                   Lon ton chạy nhảy, tình thân bạn bè

                                         Nghe con chim rộn cành me

                                   Hòa cùng tiếng nhạc, tiếng ve học trò

                                         Xua tan bao nỗi buồn lo

                                   Vui cùng đồng nghiệp "ấm no tình người".

 

                                         Mỉm cười em lắc hoa tai

                                   Có ai biết được ngày mai thế nào

                                         Thế nên phải sống làm sao

                                   Để không hối tiếc - một đời vì em

                                         Một đời cầm phấn trên thềm

                                   Bục cao giảng dạy các em thành người

                                         Tin rằng cuộc sống đẹp tươi

                                   Để tôi nghe mãi tiếng cười trẻ thơ.                                             

                                                                                                  Lê Sơn

15

                                   6

                                       Ta vốn chẳng biết làm thơ

                                 Trăng thi cùng gió, ta vờ làm chơi.

                                        Mới hay thế sự ở đời

                                 Học hành chăm chỉ muôn đời vinh quang.

                                        Sau này về với xóm làng

                                 Cùng nhau xây dựng, vẻ vang nước nhà.

                                        Em ơi  nhớ lấy câu ca

                                 Học hành chăm chỉ mới là trò ngoan.

                                                                                                 Lê Thị Sơn

17

7

(Kính tặng các cô tổ nuôi trường tôi.)

 

Tôi vẫn đi- bên cạnh người thầy

Tháng ngày lặng lẽ bước chân qua

Thầy cô lên lớp- tôi lên bếp

Để đón ngàn hoa lửa rực tràn

 

                    Đông lại ùa về lạnh thấu xương

                    Tôi vẫn vượt qua mọi nẻo đường

                    Đến bên em- nghìn con suối nhỏ

                    Góp cho đời yên ả một dòng sông

 

Hôm qua tôi nhen nhóm lửa hồng

Mặc trời gió-mặc trời mưa

Cơm tôi vẫn chín cho vừa môi em

Nghề tôi vất vả phong trần

 

                     Thầy cô gieo hạt - tôi ươm trồng nghĩa nhân

                     Thầy bao lượt khách qua sông

                     Tôi bao nhiêu lượt bồng bềnh nắng mưa

                     Chỉ mong còn chuyến đò trưa

                     Xuôi về bến cũ - đừng chia cách lòng

                                                 Bùi Thị Hòa

17_01

                            8

                        ( Kính tặng các thầy cô giáo đã nghỉ hưu về thăm trường

                       Nhân kỉ niệm  30 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam)

                       

                        Hoa phượng đỏ một thời tôi lặng nhớ

                        Tháng ngày trôi lặng lẽ bước chân qua

                        Chia tay rồi- Hẹn gặp lại mùa thu

                        Sao tránh được những đêm dài mất ngủ

                        Bạn bè ơi! Nơi ấy có còn nhau

                        Sao tránh được những lúc buồn hồi tưởng

                        Hàng cây - ghế đá - sân trường

                        Một thời đi qua - một thời nhung nhớ

                        Ba mươi năm rồi nơi ấy có còn nhau

                        Theo thời gian cõi lòng tôi trỗi dậy

                        Một thời - mực tím - nương thềm

                        Hãy về lại trường xưa bạn nhé!

                        Nếu nơi nầy - nơi ấy có còn nhau

                        Đừng tiễn biệt - như sân ga chiều ba mươi tết

                        Bởi đời ai cũng nặng ơn mái trường.

                                                            Nguyễn Thị Giang

 18_500

9

                                   book

Có phải hôm nay đến bao giờ

Hồng thơm lớp học của em thơ

Tayôm sách vở từ muôn hướng

Ngồi lại tình thương chẳng bến bờ

 

                                          Các em là những vì sao nhỏ

                                          Nở giữa đời vui rộn sắc hương

                                          Như cả một thời hoa phượng đỏ

                                          Thắm nghĩa thầy cô, nghĩa học đường

 

Ngôi trường mọc giữa rừng cây xanh

Cửa rộng, tường cao đón gió lành

Bước chân nhộn nhịp ngày vui mới 

                              Trương Thị Pha Lê

19_500

             10_01

                    Năm xưa cô làm cô giáo

                    Buổi đầu đến lớp biết bao ngỡ ngàng

                    Nhìn quanh quang cảnh sân trường

                    Áo em sáng quá sáng ngời lòng cô

                    Trong xanh là mắt em cười

                    Hồn nhiên trong trẻo xanh tươi đọc bài

                    Cho cô biết thức đêm dài

                    Cho cô trẻ lại tuổi đời học sinh

                    Ngày xưa tiếng trống tựu trường

                    Tóc xanh đâu đã nhuộm màu tuyết sương

                    Ngày nay tiếng trống tựu trường

                    Nghe như cánh phượng đã phai giọt hồng

                                                                        Lệ Hà

 19

                                11

                            Hai mấy năm rồi trên vai chở nặng

                            Mang phù sa xây đẹp tuổi học trò

                            Tuổi học trò ôm mộng và mơ

                            Cô sẽ đưa em về bến bờ tươi sáng.                                    

                                                               xxx 

                            Các em là mầm non của Đất nước

                            Là niềm tin, nguồn sáng của gia đình

                            Xây cho đời những cánh én mùa xuân

                            Tương lai gọi các em phía trước. 

                                                                xxx 

                            Đẹp biết bao cuộc đời ngập niềm mơ ước

                            Có chúng tôi gieo mầm xanh cho đất nước

                            Các em ơi! Cùng cô tiếp bước

                            Dệt mùa xuân hạnh phúc sáng ngời.                                                       

                                                                             Phan Thị Tuyết Mai

 20

12_01

Mở trang vở bao dòng lưu bút

Về trường xưa bao năm tháng êm đềm

Hàng ghế đá xanh màu kỷ niệm

Sân trường đầy những nô nức ngày xanh

 

            Thấy bóng dáng cô dịu dàng trên bục giảng

            Vẫn hằng ngày chở những ước mơ

            Con sóng cuộc đời xô đi nhiều ngã

            Con đò của cô vẫn lặng lẽ ân cần

 

                           Bạn bè ơi cùng về những ngày vui

                           Sân đầy nắng những trò chơi ngày ấy

                           Trong năm tháng tuổi thơ ngây dại

                           Bóng dáng thầy cô in mãi trong lòng

                                                       Ngô Thị Nguyên Hà

123_500

 12_02

      Có màu hoa tứ quý

      Nở hằng ngày tươi xinh

      Bên bậc thềm lớp học

      Dáng mảnh mai thiện lành.

 

                                      Từng nhiều lần đến lớp

                                       Hoa khép nép bên thềm

                                       Gôm nụ cười đằm thắm

                                       Gắn bó nhau thần tiên.

 

                                                          Ơi màu hoa tứ quý

                                                           Hớn hở vui bốn mùa

                                                           Nắng mưa cằn cỗi đất

                                                           Hoa bĩ bền màu hoa.

 

                                                                            Xa mái trường quê cát

                                                                            Vấn vương thêm tấm lòng

                                                                            Chút bâng khuâng màu sắc

                                                                             Màu hoa tứ quý hồng. 

                                                                                             Đỗ Thị Ngọc Nga

12_500

 1_02

Bao năm giảng dạy mái trường xưa

Đến tuổi hưu quay về  nhà nhỏ

Để lại niềm vui buồn lẫn lộn

Trong lòng mỗi người chẳng thể quên.

 

Nhớ những năm qua dưới mái trường

Cùng nhau sánh bước tung tăng dạo

Hội họp, dự giờ luôn có nhau

Nhớ ánh nắng vàng buổi ban mai

Bên trang giáo án cùng giang rộng

Cho đàn em nhỏ những ước mơ.

 

Nay giờ đã xa bao kỉ niệm

Một thời gắn bó chẳng nào quên

Chút tình gửi lại cho cô mãi

Còn lại cho mình để ấp ôm

Không còn dạo bước trên cỏ lụa

Nhưng luôn nhớ mãi bóng hình cô.

                                               Ngô Hà Nguyệt

 n_500

 2_02

Còn mãi bên con giọng thầy vang vọng

Xa lắm rồi mà con cứ ngỡ hôm qua

Bài dạy của thầy đã cho con đôi cánh

Bay mãi, bay xa trong suốt cuộc đời.

 

                                         Rồi những lúc lặng thầm, con nghĩ

                                         Thầy mãi là những ánh sao đêm

                                          Sao không mãi là lời nói dịu êm

                                          Để chúng con trọn niềm mơ ước.

 

Đã qua một thời, giờ con đã lớn

Cũng là thầy như thầy ấy, thầy ơi

Hình ảnh thầy vẫn hiện rõ không nguôi

Mãi xa con thầy về nơi chín suối.

 

                                          Buồn tiếc thương người thầy mệnh bạc

                                          Để đau lòng những học trò thân thương

                                          Mong thầy hãy đừng vấn vương trần thế

                                          Cho nhẹ lòng nơi chín suối thầy ơi…!

                                                                              Huỳnh Thị Hà Vi

m

3_02

Tôi trở lại trường xưa

Vào một chiều nắng đẹp

Hương cau thơm thoang thoảng

Vài lá bàng bay bay... 

                Đứng lặng người nhớ lại

                Những kỉ niệm hôm nào

                Cô, trò cùng làm đất

                Trồng cỏ, lại trồng hoa. 

                               Ngôi trường nay đẹp quá

                               Lớp học đều khang trang

                               Sân trường ngập hoa tím

                               Thẳng tắp hàng thông reo. 

                                                  Hơn mười năm gắn bó

                                                  Với ngôi nhà Nam Trân

                                                  Biết bao kỉ niệm đẹp

                                                  Dưới mái trường thân yêu. 

                                                                      Xa rồi mái trường quen

                                                                      Về với gia đình nhỏ

                                                                      Trong tôi luôn vẫn nhớ

                                                                      Những ngày tháng đã qua. 

                                                                                                                         Phạm Thị Huệ

g_500

4_01

                            Phạm Vũ Linh Nhật 

Nghề giáo bao năm dưới mái trường

Kề vai gánh nặng lắm phong sương

Tri ân dốc sức qua lời giảng

Thông thái truyền giao chốn học đường

Đạo đức đi đầu tiên học lễ

Nghĩa nhân trọng đạo giữ luân thường

Trông người nghiên cứu vươn khoa học

Đất nước tài năng hậu phú cường.            

h

                                    5_02

                                                                  Trần Thị Ta Ny 

 

                                        Ngủ quên trên vở học trò

                                   Cả đời chèo lái con đò, thầy ơi!

                                        Bình minh vọng tiếng à ời,

                                   Đêm không ngủ cho nụ cười ngày mai,...

 

                                        Thầy quên tóc đã bạc phai

                                   Cả đời gieo hạt tương lai, thầy à!

                                        Hoàng hôn xao xác tiếng gà,

                                   Dòng nhiệt huyết quên tuổi già sớm trưa,

 

                                        Tháng năm dầu dãi nắng mưa

                                   Vẫn tha thiết những đón đưa chuyến đò

                                         Qua sông xin gửi câu hò,...

                                   Ngày mai nắng ấm chan hòa, thầy ơi!

m_01

6_02

Từ khi tôi ở trường này

Mái trường sao thấy tràn đầy yêu thương

Mỗi  ngày vui  bước đến trường

Sao tôi cứ ngỡ quê hương, mái nhà

Bao nhiêu tình cảm mặn mà

Xẻ chia tâm sự lúc ta vui buồn

Hạnh phúc mãi được đắp vun

Vui tươi thoải mái luôn luôn quanh mình

Động viên nhắc nhở chân tình

Đúng sai, phải trái, phân minh rõ ràng

Tình thương tổ ấm mái trường

Cho tôi lẽ sống  vững vàng niềm tin

                                    Nguyễn Thị Giang 

g_500_01

                                                    7_01

                                                 Xin giới thiệu tổ tôi là tổ Ba.

                                                 Mười mái đầu xanh, bạc sát bên nhau.

                                                 Mỗi con người, một tính cách rất riêng tư.

                                                 Trầm mặc, vô tư, sôi nổi, hòa đồng.

                                                 Dẫu đời lắm gian truân vất vả.

                                                 Trong công tác đã bao lần vấp ngã.

                                                 Nhưng đồng lòng góp sức dựng xây.

                                                 Nguyện cùng nhau tháo gỡ những vòng vây.

                                                 Để vững tâm hoàn thành nhiệm vụ.

                                                 Theo kế hoạch cấp trên đã giao phó.

                                                                                    Nguyễn Thị Giang      

j_500_01

8_01

Trang giáo án mở ra niềm yêu mới

Vì đàn em thân  yêu

Là ánh sáng tương lai.

Tôi lại là người đi gieo hạt,

Vẫn lặng thầm chờ đợi ở ngày mai.

 

Em là ai ?

Cô gái hay chàng trai ?

Cái thuở tơ vương màu áo trắng

Trang giấy thơm ngập tràn bao ước vọng

Đợi  tương lai,

Lại chan hòa nắng ấm

Chứa đựng trong tôi tình yêu sâu lắng...

 

Dẫu gian lao,

Vẫn tay “cao” gieo hạt

Một ngày mai ánh nắng sẽ hồng tươi

Cho đàn em nhỏ trọn đời ước mơ…

                         Nguyễn Thị Kiều Trang

k_500

                 

Bài viết liên quan